Thoitrangtre

Gái bán hoa

Chủ đề: Cuộc sống
Trông cô gái mảnh mai trong chiếc áo sơ-mi rộng thùng thình của chính mình, khiến ngọn lửa trong tôi âm ỉ đợi trong lúc cô tắm giờ bùng lên tận não...
gai ban bong1 180x163 Gái bán hoa

Số phận luôn tạo ra những bất ngờ chẳng thể dự đoán.

1. Tôi tên là Lưu Hòa, 27 tuổi, giảng viên đại học, đầu tóc quần áo chỉnh tề gọn gàng, đeo kính cận, trông đúng là một tri thức điển hình. Thế mà giờ tôi lại đi với một cô gái bán hoa. Cô gái nói với tôi tên cô là Lục Bình, kể từ khi quen, cô đã nói với tôi như thế, ngoài cái tên ra tôi chẳng biết gì về cô cả. Mặc dù tôi cũng chẳng tin đó là tên thật, nhưng tôi vẫn gọi cô là Lục Bình, chẳng qua cũng chỉ là cái tên để gọi thôi mà.

2. Tôi nằm trên giường trong khách sạn đợi Lục Bình tắm. Tiếng nước xối từ vòi hoa sen phát ra từ cửa phòng tắm khép hờ, tôi hứng thú nằm nghe. 1h đêm, điện thoại đã tắt, trong căn phòng khách sạn cách âm rất tốt, yên tĩnh cách biệt hẳn với không khí ồn ào bên ngoài.
Lục Bình bước ra, mái tóc ướt, không mặc đồ ngủ, cô ấy mặc chiếc áo sơ-mi to rộng của tôi vừa đủ che ngang hông, lộ cặp đùi thon dài miên man. Trông cô gái mảnh mai trong chiếc áo sơ-mi rộng thùng thình của chính mình, khiến ngọn lửa trong tôi âm ỉ đợi trong lúc cô tắm giờ bùng lên tận não, cháy sạch mọi thứ trên đời, giờ chỉ còn có cô. Có lẽ vì trước đó đã uống ly rượu vang giờ lại nhìn cô dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng khiến tôi thấy cô càng quyến rũ. Cô gái không nói câu nào, nhẹ nhàng bước tới bên giường, cầm lấy điều thuốc đang cháy dở trên tay tôi dụi dụi vào gạt tàn, rồi như một nàng tiên cá mới lên bờ trườn vào lòng tôi.
Tôi ôm chặt cô thật chặt, cô nhìn tôi như cười như không, rồi đưa những ngón tay mềm lướt nhẹ trên khắp cơ thể tôi. Ngón tay cô đi đến đâu là nơi ấy giống như ngòi dẫn nổ đang cháy. Đôi môi ướt của cô cũng lướt từ cổ xuống đến ngực tôi rồi xuống nữa, dường như cơ thể tôi là một hộp đựng báu vật đang được tìm cách mở vậy. Rồi đôi môi cô lại lướt lên trên và dừng lại bên tai tôi với tiếng thở gấp gáp nhẹ nhàng. Những ngón tay cô luồn vào trong tóc tôi buồn buồn thích thú, cơ thể cô áp sát vào tôi mềm mại, cô tháo bỏ kính của tôi để lên kệ đầu giường, dường như cơ thể cô muốn nói với tôi rằng chúng ta hãy bắt đầu đi.
Tôi lật úp người ấn Lục Bình xuống dưới, cô đón nhận tôi với vòng tay thật chặt. Rồi trong đêm yên tĩnh chỉ còn nghe tiếng cô gái lúc trầm lúc bổng. Tôi kêu tên Lục Bình, Lục Bình… cho đến khi khắp người đẫm mồ hôi và hai chúng tôi đã đi đến cuối con đường. Tôi hôn Lục Bình nụ hôn thật dài trước khi rời khỏi cô.
2h30, cô gái mặc đồ chỉnh tề, cầm ví của tôi lên, rút lấy 2 tờ rồi mỉm cười chào tạm biệt tôi.
Đây đã là lần thứ 5 rồi, lần nào cũng như vậy, giữa tôi và cô gái không nói gì nhiều, có chăng cũng chỉ là một vài câu chào hỏi xã giao và vài câu rên rỉ trong lúc hưng phấn mà thôi. Tôi biết cảm giác của mình, khi thích thú thì khó dừng lại được và không nghĩ gì khác ngoài điều đó, nhưng sau giây phút đó là cảm giác tội lỗi đi kèm.
3h sáng, tôi về nhà. Căn phòng mới sửa sang lại, rộng rãi sạch sẽ, nhưng chẳng có hơi người, mặc dù tôi đã cố bày biện trang trí sao cho ấm cúng nhưng vẫn thấy lạnh lẽo vắng vẻ. Tôi mở điện thoại, có 3 tin nhắn. Tin nhắn thứ nhất: “Anh đã ngủ chưa?”. Tin nhắn thứ hai: “Chắc chắn là anh đã ngủ nên tắt máy rồi”. Tin nhắn thứ ba: “Ngày mai sau giờ làm em sẽ tới chỗ anh rồi mình đi chọn nhẫn cưới nhé”. Ba tin nhắn này đều là của Lạc Thanh, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi.
Tôi tắt máy, châm một điếu thuốc, để nguyên cả quần áo nằm ra giường nghĩ không biết giờ này Lục Bình đang ở đâu

3. Tôi quen Lục Bình rất ngẫu nhiên, bắt đầu từ một tờ giấy dán trên tường trạm xe bus náo nhiệt nhất trong thành phố. Hôm đó tôi về nhà rất muộn, đang đứng đợi chuyến xe bus cuối cùng thì vô tình nhìn thấy tờ giấy. Đọc vu vơ: “Nếu bạn đang buồn, hãy gọi điện cho tôi” tiếp theo là số điện thoại. Cũng phải công nhận là tôi có trí nhớ tuyệt vời, vì chỉ đọc vu vơ thôi, về đến nhà còn nói chuyện với Lạc Thanh hơn 1 tiếng đồng hồ qua điện thoại nữa thế mà sau khi cúp điện thoại xuống, thì số điện thoại trên tờ giấy hiện ra rõ mồn một trong đầu.
Tối hôm đó, nói chuyện với Lạc Thanh về đám cưới. Thực ra đám cưới với Lạc Thanh đã được chuẩn bị từ trước đó lâu rồi, cô ấy có một công việc tốt, gia đình tốt, bố mẹ cô ấy cũng quý tôi, bản thân Lạc Thanh cũng xinh, tất cả những điều này đối với một thằng nhà quê lên tỉnh như tôi là quá tốt rồi. Lại còn thêm điều này quan trọng đối với đàn ông nữa, đó là Lạc Thanh đã dành cái ngàn vàng con gái cho tôi.
Nhưng tôi vẫn do dự, nửa đêm vẫn không ngủ được, đến 1h tôi vẫn nhớ số điện thoại đó bèn gửi tin nhắn, chơi thôi nhưng không đầy 30 giây sau có tin nhắn trả lời.
Ngày hôm sau tôi vô tình qua bến xe bus đó không còn trông thấy tờ giấy kia nữa. Đêm, rất khuya rồi, tôi lại nhắn tin, lại nhận được tin trả lời rất nhanh.
Hai đêm sau, tin nhắn kia chủ động đến máy tôi: “Chào anh chàng đẹp trai, gặp mặt nhé. Em đang ở bến xe bus rồi”. Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà tôi có đủ dũng khí thế, tôi thay quần áo và bước ra khỏi nhà.
Tôi gặp cô gái ở đó, câu đầu tiên cô nói với tôi là: “Chào anh, em là Lục Bình”.
Tôi nhớ rất rõ.
Sau đó chúng tôi đi ăn đêm, uống một chút rượu. Khi bước ra khỏi nhà hàng, Lục Bình có lẽ có chút hơi men hoặc là vì cái gì khác, mạnh dạn hơn khoác tay tôi đi trên phố. Đi bộ khá lâu, rồi bước vào một khách sạn thuê phòng. Đóng cửa lại, Lục Bình đã chiếm hữu toàn bộ tâm trạng lẫn tư tưởng của tôi một cách nhanh chóng, tôi quên béng có Lạc Thanh trên đời, tôi cứ theo sự dẫn đường của Lục Bình mà trải nghiệm thứ cảm giác tôi chưa từng có bao giờ.
Chỉ khi cô đứng dậy bước vào phòng tắm, trong đầu tôi mới xuất hiện hình ảnh của Lạc Thanh. Hai tay ôm đầu không biết phải làm sao để xử lý việc này, tôi đã nhúng chàm… Đợi Lục Bình bước ra, tôi rút 2 tờ từ trong ví ra đưa cho cô. Tôi nghĩ rằng mục đích của cô là tờ tiền này thôi. Lục Bình hơi khựng lại khi tôi đưa tiền cho cô, cô nhìn tiền rồi nhìn tôi mỉm cười, quay lưng đóng cửa rời khỏi căn phòng.
Sau đêm đó, tôi và Lục Bình còn gặp nhau thêm vài lần nữa. Mỗi lần trước khi đi, cô đều chủ động rút từ trong ví của tôi ra 2 tờ rồi nhẹ nhàng quay bước. Tôi bắt đầu nghiền cái cảm giác ở bên Lục Bình, đó là cái cảm giác mà tôi không hề có được với Lạc Thanh. Không nói nhiều lời, cũng không trách nhiệm gì với nhau, chỉ có tận hưởng hoan lạc. Tôi tin rằng Lục Bình cũng thích điều đó.

4. Sau khi đi mua nhẫn cho Lạc Thanh, tối đến Lạc Thanh thẹn thùng nói với tôi: “Tối nay em có thể ở lại chỗ anh rồi” .Trước đây cô ấy chưa bao giờ làm điều đó, cô ấy sợ bố mẹ và hàng xóm trách cứ, lần nào đến chỗ tôi cũng nhanh nhanh chóng chóng ra về, đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động đề nghị ở lại chỗ tôi qua đêm.
10h đêm, tôi tắt máy di động. Lạc Thanh bận bịu với việc thu dọn quần áo bẩn khắp nhà giúp tôi. Dưới gầm gường, trong góc nhà, trên ghế… khắp nơi. Rồi lau chùi nhà cửa đến 12h mới nằm lên giường, nhẹ nhàng kéo chăn đắp kín đến tận cổ, ngoan ngoãn như một con cừu non đang chờ hiến tế. Tôi trèo lên giường, tắt điện. Tôi nhìn biểu hiện của cô, khác hẳn với Lục Bình, khi tôi hôn cô cũng rất nhẹ nhàng đáp lại. Tôi không nghe thấy tiếng thở, không nghe thấy tiếng rên rỉ, tôi không cảm nhận được biểu hiện gì từ cơ thể cô, lần nào cũng vậy bất kể là tôi dùng cách nào cô đều chiều theo hết. Tôi hiểu, điều này có liên quan đến sự giáo dục và tính cách của Lạc Thanh, cô ấy là một cô gái như vậy, tôi không biết được nhu cầu của cô, cũng không bao giờ tra hỏi tôi điều gì, nhưng tôi biết chắc chắn một điều rằng Lạc Thanh rất yêu tôi.
Đêm đó, tôi bỗng rất nhớ Lục Bình. Tôi nằm bên cơ thể yên tĩnh của Lạc Thanh, nhưng trong đầu tôi chỉ hiện ra hình ảnh, âm thanh và động tác của Lục Bình, điều đó khiến tôi thấy sợ hãi.
3h sáng Lạc Thanh tỉnh giấc thấy tôi đang hút thuốc. Tôi nói gấp: “Lạc Thanh, mình cưới ngay đi nhé”. Lạc Thanh hạnh phúc gật đầu. Tôi siết chặt vòng tay ôm cô ấy.
Hôm sau, tôi xóa số điện thoại của Lục Bình trong danh bạ, nhưng hình ảnh của cô vẫn quanh quẩn trong não tôi, cái số điện thoại đó cũng như mọc rễ ra rồi, không thể nào xóa khỏi tâm trí tôi được.
Lục Bình lại gửi tin nhắn tới, tôi không trả lời. Liên tục mấy ngày liền, cứ 11h đêm tôi tắt máy, sáng hôm sau mở máy thế nào cũng có tin nhắn của Lục Bình gửi đến từ đêm trước, tôi xóa đi ngay không trả lời. Vài lần như vậy Lục Bình không còn gửi tin nhắn cho tôi nữa. Tôi nghĩ không có tôi thì cô ấy cũng có người đàn ông khác mà thôi.
Tôi và Lạc Thanh bận với việc chuẩn bị lễ cưới, định ngày cưới, đặt tiệc, in thiệp mời, cả ngày bận tối mắt tối mũi, về đến nhà rũ người ra nhưng nhìn điện thoại không có tin nhắn đến lại không ngủ được. Có lẽ Lục Bình đã quên tôi rồi, tôi chẳng qua cũng chỉ là khách qua đường mà thôi.
Tôi dứt lòng, đổi số điện thoại. Thế là xong, nghĩ mình thế là đoạn tuyệt được rồi.

5. Trời sinh phụ nữ vốn nhạy cảm. Lạc Thanh bắt đầu chú ý đến sự ngẩn ngơ của tôi, đặc biệt lúc trên giường. Cô ấy nói: “Lưu Hòa, anh làm sao vậy ?”.
Tôi nói: “Không có gì, chỉ là bận quá nên anh mệt thôi”.
Lạc Thanh không hỏi thêm gì nữa, vài hôm sau cô ấy nói với tôi và khóc: “Lưu Hòa, nếu anh cảm thấy em có điều gì không phải thì nói đi em sẽ sửa chữa. Còn nếu anh cảm thấy anh không yêu em, thì ngay bây giờ khi mình vẫn còn chưa cưới, mình vẫn có thể dừng lại”.
Tôi không biết nên trả lời thế nào nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lạc Thanh ra đi, cô ấy để lại cho tôi mảnh giấy: Lưu Hòa, để chúng ta có thêm thời gian suy nghĩ nhé, một tuần sau gặp lại anh. Em muốn cưới một Lưu Hòa như ngày xưa, vui vẻ hạnh phúc, bất kể kết quả thế nào em cũng đều tôn trọng sự lựa chọn của anh.
Tôi nghĩ, tôi sẽ đi gặp Lục Bình ngay lập tức.
Cái số điện thoại đã mọc rễ trong đầu tôi kia lại hiện ra. Tôi uống rất nhiều rượu, Lục Bình cũng vậy. Lại đến khách sạn đó… Tôi hỏi: “Lục Bình, em có yêu anh không ?”
Lục Bình sững người nhìn vào mắt tôi, lặng đi giây lát, rồi cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi hỏi: “Anh có yêu em không? Anh có yêu một em như thế này không?”. Rồi cô giơ 2 tờ tiền trong tay mình lên trước mặt tôi.
Tim tôi nhói đau. Tôi không nói được gì, Lục Bình cũng vậy, chúng tôi điên cuồng lại xoắn vào nhau, dường như dùng tất cả sức lực của cả cuộc đời cho một lần này thôi. Tôi như phát điên cắn vào đùi cô, tôi nghĩ lúc đó tôi đã cắn rất mạnh. Lục Bình cũng như một con thú nhỏ, tóm lấy tóc tôi, bấu 10 móng tay vào lưng tôi, cắn vào vai tôi.
Tôi biết sau đêm đó chúng tôi không bao giờ còn gặp lại nữa.

gai ban bong3 560x407 Gái bán hoa

Tôi hôn Lục Bình nụ hôn thật dài trước khi rời khỏi cô.

6. Sau 1 tuần tôi đi tìm Lạc Thanh. Tôi không giải thích câu nào, cô ấy cũng không hỏi nguyên nhân vì sao, chỉ nói: Chỉ cần anh nghĩ kỹ rồi là được.
Tôi đáp: Nghĩ kỹ rồi.
Sau đó tôi kể cho Lạc Thanh nghe một câu chuyện: Có một người đàn ông hồi 17 tuổi đã bị một người phụ nữ lớn hơn cậu 10 tuổi quyến rũ. Lần đầu tiên của cậu ta đã bị người đàn bà đó lấy mất, từ đó cậu bé bị ám ảnh và trong chuyện tình dục luôn ỷ lại vào phụ nữ. Lạc Thanh nghe xong ôm lấy tôi mà khóc, cô nói: “Người đàn ông đó nhất định sẽ gặp được người phụ nữ rất yêu mình”.
Lạc Thanh và tôi kết hôn. Sau khi kết hôn, chuyện phòng the của Lạc Thanh dường như thay đổi hẳn, cô như biến thành một con người khác đầy nhiệt tình.
3 tháng sau, điện thoại của tôi nhận được tin nhắn từ một số máy lạ, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Lục Bình. Cô viết: “Lưu Hòa, khi lấy tiền từ trong ví của anh, em đã nhìn thấy chứng minh thư của anh và cả ảnh anh chụp chung với một cô gái nữa, em nghĩ rằng đó là bạn gái của anh. Thực ra, em không phải là người như anh nghĩ đâu, em chỉ là một người phụ nữ bị người yêu bỏ rơi mà thôi, nhưng kể từ cái lần đầu tiên mình gặp nhau và anh rút tiền ra đưa cho em, giây phút ấy em hiểu rằng trong mắt anh em vĩnh viễn là loại gái đó. Em không giải thích gì vì biết đáp án sẽ thế nào rồi, cho nên có cố chứng minh bản thân cũng chẳng để làm gì. Vốn bắt đầu chỉ là một trò chơi, cho nên em thà để anh nghĩ em là loại người đó cho đến khi trò chơi kết thúc còn hơn. Nhưng khi anh hỏi em có yêu anh không, em bỗng thấy sợ hãi. Chỉ có như vậy thôi có đủ để nói chuyện yêu hay không? Có lẽ cả anh và em đều cần một tình yêu bình thường. Em đi xa rồi, đi tìm tình yêu đích thực của mình, em hy vọng anh sẽ đối xử tốt với bản thân và với người con gái yêu anh nữa”.
Tôi xóa tin nhắn đó đi, không trả lời. Tôi gọi điện thoại cho Lạc Thanh nói sẽ đón cô sau giờ làm rồi cùng về nhà.

Tác giả: Tiểu Thành
Người dịch: Đỗ Tùng Quân (Dịch từ nguyên bản tiếng Trung Quốc)

This entry was posted in Cuộc sống and tagged , , , , , . Bookmark the permalink.