Thoitrangtre

“Độc tài” trong thời trang

Chủ đề: Thời trang cuộc sống
Sự độc tài ở đây được hiểu là việc mô tả về một nhân vật có quyền lực cùng khả năng kiểm soát tất cả mọi việc trong một lĩnh vực nào đó. Và ở đây là lĩnh vực thời trang.
DMC mot trong nhung nha thiet ke bat thuong “Độc tài” trong thời trang

Đỗ Mạnh Cường, một NTK có cá tính rất riêng.

Có nhiều điều khiến người ta dễ dàng nhận ra chân dung của một nhà “độc tài” trong lĩnh vực thời trang. Trước tiên, họ luôn là người biết trân trọng tài năng; phía sau cái tên hay thương hiệu của họ không bao giờ thiếu những người “được việc”. Rất có thể, họ không tài giỏi về chuyên môn nhưng trợ lý của họ lại là những chuyên gia đặc biệt trong từng lĩnh vực chuyên môn. Điểm thứ hai là khả năng quyết đoán; họ luôn biết những gì họ muốn và không bao giờ nghi ngờ về linh cảm của mình cũng như chẳng mấy khi họ nhìn lại phía sau. Đặc tính này hết sức quan trọng trong công việc. Hãy thử nghĩ xem bạn đã bỏ ra bao nhiêu thời gian mỗi ngày cho việc cân nhắc, xem xét tất cả các ý kiến trước khi đưa ra một quyết định? Khả năng điều chỉnh cũng là một đặc tính quan trọng của những nhà “độc tài”. Nó được thể hiện qua việc họ có thể làm thay đổi tình hình thời trang, tạo ra 1 xu hướng phù hợp gu của nhiều người. Ngoài ra, họ cũng là người ít thể hiện mình ra bên ngoài, từ lời nói, hình ảnh đến cảm xúc. Và ý kiến của họ thường được nhiều người lắng nghe và đánh giá cao vì nó được nêu ra đúng lúc.
Đặc biệt, các nhà “độc tài” thường không mấy quan tâm đến những lời bình luận hoặc chỉ trích. Đơn giản chỉ để họ dễ dàng tập trung cao độ vào công việc của mình nhằm tạo ra hiệu quả cao với những sản phẩm ấn tượng nhất cho cuộc sống, cho xã hội.
Có rất nhiều người luôn mong muốn được như họ, nhưng trong giới thời trang chỉ có hai cái tên nhận được sự quan tâm của nhiều người, đó là nhà thiết kế Christian Dior và Tổng biên tập tờ Vogue Mỹ, bà Anna Wintour. Một người khai sinh ra thương hiệu Dior, còn người kia hơn 20 năm độc chiếm vị trí của người có khả năng tạo ra những ảnh hưởng lớn trên thế giới.

Christian Dior va nguoi mau Dorothy Emms nam 1952 “Độc tài” trong thời trang

Christian Dior và người mẫu Dorothy Emms năm 1952.

Bắt đầu từ bộ sưu tập đầu tiên vào năm 1947, dưới tên gọi “New look”, với kiểu trang phục có vai áo bo tròn, chít eo, đi cùng váy dài, Christian Dior trở thành bậc thầy trong sáng tạo hình dáng và tạo khối. Từ đó các bộ sưu tập của nhà Dior thường dựa trên phong cách cổ điển, váy dài, dạng chữ H, A hay Y, đầy vẻ nữ tính và lãng mạn. Cho dù sau này có những người thiết kế khác thay thế ông thì phong cách đó vẫn không bị thay đổi. Christian Dior đã từng là một người lính, vì thế ông biết cách áp đặt nghiêm ngặt và mạnh mẽ những gì mình muốn và đã để lại một dấu ấn không thể thay thế. Giống như chiếc áo dài truyền thống của Việt Nam, dù có cách tân đến thế nào chăng nữa nó phải có những yếu tố để khi nhìn vào, mọi người vẫn gọi đó là chiếc áo dài.

annawintour “Độc tài” trong thời trang

Annawintour.

Còn với Anna Wintour thì bà được nhiều người biết đến qua danh sách bình chọn 10 phụ nữ quyền lực nhất thế giới, và qua bộ phim Devil Wears Prada. Một ngày của Anna Wintour thường bắt đầu từ 5g45. Bà khởi đầu bằng một giờ đánh tennis, sau đó trang điểm và thay quần áo để đến các văn phòng của Vogue – nơi bà chỉ đạo nhóm làm việc với bàn tay sắt và những quyết định mang đậm cá tính riêng của mình lên tất cả mọi việc, để chúng sẽ xuất hiện trên tạp chí số sắp ra, từ nội dung bài báo cho đến trang trình bày, cả kiểu chữ in và tít bài. Với yêu cầu rất cao cho công việc, bà tiết kiệm thời gian tối đa và không bao giờ lưu lại quá 10 phút cho một cuộc khai mạc hay một sự kiện. Bà chú ý đến tất cả mọi việc. Bà hiếm khi đi ngủ sau 10g và bắt đầu tất cả vào 5g45 sáng hôm sau. Khi được hỏi về tên gọi như một kẻ “độc tài”, bà khẳng định đã có những điều có thể được xem là sốc với một người phụ nữ, nhưng hoàn toàn lại được chấp nhận ở nam giới: “Chính vì vậy việc chỉ trích phong cách quản lý của bà chẳng thành vấn đề khi mà kết quả đạt được rất rõ ràng: tờ Vogue là câu trả lời thuyết phục”.
Có lẽ ở Việt Nam, chẳng ai thích mình bị đặt cho “danh hiệu” độc tài nên không mấy người dám đi theo con đường này chăng? Có chăng chỉ là biểu hiện cái tôi hơi cá tính, khác người của các nhà thiết kế trẻ qua phong cách sống, suy nghĩ, cách ăn mặc, chứ không phải sự áp đặt của một cái tôi trong thiết kế hoặc trong quản lý. Sự khác người đó vốn được chăm bẵm như một kiểu PR cho thương hiệu hoặc cho chính bản thân nên họ luôn sẵn sàng là ngòi nổ tạo ra những sự ồn ào không cần thiết. Và tất cả chỉ là hư danh, là những hình ảnh phản chiếu trên chiếc bong bóng xà phòng. Dưới ánh mặt trời, chúng long lanh, nhiều màu sắc nhưng rồi đã nhanh chóng vỡ tan và chìm vào quên lãng.

Lam Kiều

This entry was posted in Cuộc sống and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink.
  • Comments Closed